Bố chỉ nói một câu, tôi lập tức thu dọn đồ đạc về lại nhà chồng

Câu nói của bố nhẹ nhàng mà thâm thúy, đủ để tôi lập tức quay về lại nhà chồng.

Tôi thuộc kiểu người nóng tính. Mà mỗi khi nổi cáu, tôi ít khi kiềm chế được hành động và lời nói. Tôi cứ nói cho hả giận, hậu quả tính sau. Bản tính này, tôi đã cố gắng thay đổi mà không sao sửa được.

Trước ngày cưới của tôi, bố tôi cứ than ngắn thở dài. Đi ra đi vào, ông đều khuyên tôi: “Khi nóng giận thì đừng nói đừng làm cái gì hết. Có nhiều chuyện, hậu quả của nó lớn đến mức không thể sửa chữa được nữa”. Tôi cười, cho rằng bố mình đã suy nghĩ quá nhiều. Chồng tôi cũng biết tính tôi ngang ngược và lần nào anh cũng nhường nhịn, cũng chiều chuộng tôi. Tôi tin rằng hôn nhân của mình sẽ luôn hạnh phúc.

Nhưng rồi tôi nhanh chóng nhận ra sai lầm của mình. Sau khi cưới một thời gian, chồng không còn chiều chuộng tôi như trước nữa. Anh bắt đầu nặng lời với vợ, bỏ đi nhậu, đi chơi với bạn bè nhiều hơn. Tôi có bầu, nghén ngẩm, ăn uống không được nhưng anh cũng chỉ hỏi han qua loa chứ không quan tâm nhiều. Tôi thèm gì thì tự nấu ăn, tự mua ăn chứ anh không mua cho vợ.

Vợ chồng tôi cãi nhau nhiều đến mức tôi rơi vào trầm cảm. Mặc dù bố mẹ chồng thương yêu, bênh vực nhưng tôi vẫn cảm thấy không hạnh phúc.

Cách đây một tuần, tôi chờ chồng về chở đi khám thai . Nhưng anh lại đi nhậu với bạn bè đến tận 7 giờ tối mới về nhà trong trạng thái say xỉn. Tôi giận dữ lớn tiếng mắng chồng. Anh cũng chẳng vừa khi mắng lại vợ. Trong cơn bực tức, tôi lấy mấy cái váy bầu bỏ vào va li rồi gọi xe taxi, về thẳng nhà ngoại mà không hề thông báo với bố mẹ chồng.

Tôi về nhà, khóc kể với bố mẹ một trận. Bố tôi im lặng lắng nghe rồi thâm trầm nói một câu: “Vợ chồng có giận nhau đến đâu mà con bỏ đi, không xin phép bố mẹ chồng là đã sai rồi. Huống chi với tính tình của con, sẽ không ai bênh con đâu”.

Tôi ngơ ngẩn trước câu nói của bố. Rồi bố tôi giải thích rõ cho tôi hiểu lý do bố mẹ chưa từng cãi nhau. Đó là vì mẹ tôi luôn dịu dàng, chuẩn mực, ăn nói nhẹ nhàng với chồng con. Nên dù có bất đồng mâu thuẫn, bố mẹ cũng sẽ ngồi lại mà phân tích phải trái với nhau và thấu hiểu nhau chứ không phải lớn tiếng chửi mắng, xúc phạm nhau. Hơn nữa, sống với nhau mấy chục năm nay, mẹ tôi chưa bao giờ rời khỏi nhà qua đêm mà không thông báo với gia đình chồng và chồng. Đó là sự tôn trọng tối thiểu dành cho nhau.

Nghe bố nói, tôi thấu hiểu ra lỗi lầm của mình. Tôi thu dọn đồ đạc, định về lại nhà chồng thì chồng tôi đến. Anh ấp úng xin lỗi bố mẹ tôi và nói đến đón tôi về. Anh cũng nhận ra cái sai của mình nhưng phải chi tôi dịu dàng hơn thì anh đã không “bùng nổ” như vậy. Tôi lẳng lặng theo chồng về nhà và xin lỗi bố mẹ chồng.

Giờ tôi muốn học cách kiểm soát cảm xúc bản thân để giữ gìn hôn nhân mà không biết phải bắt đầu từ đâu. Mọi người giúp tôi với.

Nguồn: Soha.vn

s